10/05/2013

Những ngày đầu tháng 5

Mẹ mấy hôm làm quen với công việc mới. Cũng chưa có gì nhiều, chỉ là set-up, training, và làm quen với sản phẩm mới, HS code mới. Tôm cũng phải làm quen với lịch mới, là sáng bố đưa đi, chiều bố đón về, rồi hai bố con đi công viên chạy thể dục. Mẹ nhớ lắm những chiều đón Tôm, nó chạy ào ra và gào lên Con chào mẹ. Rồi nó chơi đu quay, cầu trượt một tí, mẹ đứng buôn chuyện với các cô. Cả tuần bây giờ mẹ chỉ đưa đón bạn ấy đi học vào thứ bảy được thôi. Thế nên tối nào cũng có cảnh mè nheo, mẹ ơi con muốn mẹ cơ, mẹ ơi mai mẹ đưa con đi học nhé, mẹ ơi hay mẹ không đưa con đi học thì chiều mẹ đón con cơ :((


  
Tôm có vẻ yêu mẹ, cái gì cũng mẹ. Mẹ đang nấu cơm thì nó đòi mẹ tắm. Mẹ đang lau nhà thì nó đòi mẹ chơi với con. Giá mẹ mọc thêm 3 đầu 6 tay thì cũng tốt. Buồn cười có hôm nó không chịu để bố tắm, nó ăn vạ chán chê, bố oánh cho một trận, rồi bố bắt nó xin lỗi. Nó vòng tay xin lỗi bố xong, bố bảo "Gọi mẹ vào đây xin lỗi bố luôn đi", nó đứng nghĩ một tí rồi cãi "Mẹ làm gì có lỗi gì mà xin" :)), bênh mẹ thế cơ mà, keke.




Có hôm mẹ về nhà, thì hai bố con đã đi chơi công viên. Một lúc nghe tiếng mở cổng đã nghe tiếng nó véo von "Đấy, bố nhìn thấy xe máy chưa, mẹ về rồi, con chào mẹ", chữ Mẹ nó hét to, kéo dài ra, nghe yêu ơi là yêu. Có hôm thì mẹ mở cổng đã thấy hai bố con ở trong nhà, Tôm nghe thấy tiếng cũng hét lên Con chào mẹ, cũng hét to và kéo dài, hihi. Có hôm thì hai bố con ở trên nhà nghe nhạc, một lúc sau thấy bố xuống bảo "Đố mẹ biết lúc nãy Tôm nó bảo gì, nó bảo Bố ơi VO YÊU của bố về rồi kìa, bố xuống mở cửa đi" :))

 

 
Hôm nào về Tôm cũng buôn đủ thứ chuyện ở lớp, chả bù ngày trước mẹ cứ hỏi hôm nay học gì, làm gì thì nó toàn bảo "Hôm nay chẳng học gì, toàn chơi mẹ ạ" rồi im tịt, không kể thêm gì hết. Giờ thì nhiều chuyện lắm. Nào là chuyện hôm nay Ỉn khóc trong giờ ăn, hôm nay Bình An không về bà ngoại nữa, bạn ấy lại đi học rồi, nào là hôm nay con ngủ cạnh cô Mỹ và bạn Tít đấy, bạn Bé nằm đối diện cái chiếu và toàn đạp vào con, nào là hôm nay con được vinh danh chơi 1 biết 2 đấy, chỉ có con và Phương Chi thôi mẹ a, đại loại như thế.




Mỗi lần gọi bố mà không thấy bố thưa, mẹ toàn bảo mình đang nói chuyện với Đầu gối hay sao nhỉ. Thế nên nhiều lúc hai mẹ con nói chuyện, mẹ lơ đãng không nói lại gì là Tôm lại bảo "Mẹ ơi, sao con gọi mẹ không thưa, ôi trời ơi, mẹ thành cái đầu gối rồi í" :))





Hôm lâu lâu rồi về quê, Tôm hỏi bà nội "Bà ơi sao nhà bà có 2 nhà vệ sinh?" Bà nội bảo làm 2 nhà vs cho tiện (nhà bà có 1 nhà tắm và 1 toilet ngăn riêng). Lúc xuống HN rồi Tôm lại hỏi mẹ câu đấy, mẹ bảo tại nhà ông bà giàu, đất rộng nên có 2 nhà vs, nhà mình nghèo chỉ có 1 nhà thôi. Một buổi tối đẹp trời, mẹ đang là quần áo thì bạn ấy chạy vù ra bảo "Mẹ ơi nhà mình giàu rồi, con thấy nhà mình có 2 nhà vs" :))

Về quê cũng có nhiều chuyện để Tôm ghi vào bộ nhớ. Các anh chị ở quê chả hiểu sao có rất nhiều chấy, gội đầu bằng dầu cũng không hết. Có chị còn đi ép tóc rồi, trứng nổ tanh tách rồi, mà về sau vẫn có chấy :(( Tôm toàn bị mẹ dọa là không tắm, không gội đầu, ở bẩn thì sẽ có chấy. Thế là có hôm nó hỏi "Mẹ gội đầu chưa", mẹ bảo mẹ chưa gội, nó bảo luôn "Khiếp quá, sao mẹ không gội, mẹ để cho mấy con chấy đẻ trứng trên đầu mẹ à" =)) Cũng có hôm nó đến trường khoe cô giáo "Cô Lan ơi trên đầu con có con chấy đấy, vì hôm qua con không gội đầu" :p, làm cô Lan chiều về phải hỏi mẹ ngay, hihi.





Nhà mình ở trong ngõ, xung quanh có mấy nhà nuôi nhiều chó lắm. Rồi sáng ra chó cứ đi bậy lung tung ngoài đường. Tôm vốn sạch sẽ, nó nhìn thấy kít chó toàn tránh xa, bịt mũi :D Một hôm nó bảo bố "Bố ơi nhà mình chuyển nhà đi, vì đi ra ngõ toàn cứt chó thôi bố ạ, nhà bạn Dế, nhà bạn Khoai cũng chuyển nhà đấy" :)) Nhưng lý do chuyển nhà thì nhà các bạn không giống nhà tớ đâu nhỉ, hehe.







Có vẻ như Tôm chính thức thành người lớn rồi, hihi trộm vía cái. Giờ 4 tuổi rưỡi, biết tự mặc và cởi quần áo (có hôm vẫn chui nhầm đầu vào tay), tự đánh răng rửa mặt (vẫn vắt khăn mặt còn đầy nước), tự xúc ăn, tự sắp quần áo và sữa cho vào ba lô đi học, hôm nào cũng mang theo quyển sách hay truyện, hoặc 1-2 cái ô tô nho nhỏ, bảo là "Để con chia sẻ cho các bạn đọc cùng, chơi cùng" Ngoan gớm :D À quên bạn ấy còn biết xem đồng hồ nữa, chính xác lắm rồi "Mẹ ơi bây giờ là 8 giờ còn phút là giữa 15 và 20" :))



Bây giờ Tôm béo rồi, bắt đầu thích ăn, đòi ăn đủ thứ.  Nhưng nó bị mẹ cấm tiệt đồ ngọt, cơm cũng ăn ít. Hôm nào ăn cơm nó cũng lèo nhèo "Sao bố lại ăn sườn của con, mẹ phần con đấy, sao bố lại ăn đậu của con, mẹ phần con đấy, sao bố lại ăn rau của con, phải phần con chứ, sao bố lại chấm nước mắm của con" :)) Ăn tham đến thế là cùng. Có vẻ như bạn í hay thấy đói và thèm ăn. Cũng may là mẹ xới cơm thì toàn bảo mẹ ơi con ăn bát ít thôi, hihi. Rồi nếu nó đòi ăn bát 2 thì mẹ bảo con ăn bát 2 là rau nhé là đồng ý ngay, không kêu ca thêm gì, chắc miễn là có cái gì ăn là được :))




Thôi tạm kết thúc câu chuyện tháng 5 ở đây. Cuối tháng 5 mẹ đi công tác, và sinh nhật bố chốt hạ tháng 5, sẽ có thêm chuyện để kể, hí hí.



07/05/2013

Gái quê về phố :D

Thế là mình đã chuyển chỗ làm mới.

Gắn bó tới gần 9 năm với VBC, từ hồi chưa chồng, mà đã kịp lấy chồng, xây nhà, đẻ Tôm, rồi lại chuyển nhà, chỉ chưa kịp đẻ đứa nữa :D
Chào những ngày dậy sớm, đánh răng mắt vẫn nhắm tịt, mùa đông ra khỏi nhà vẫn còn tối om.
Chào những ngày một bước là lên xe, ngủ thêm tí nào hay tí ấy, có lần đến công ty vẫn buồn ngủ, chui vào góc nào đó ngủ thêm :D
Chào những buổi sáng trà cháo chuyện trò, câu chuyện rôm rả có khi chỉ xoay quanh lọ muối ớt :p
Chào cả những ngày đi làm muộn, đứng đợi xe bus mòn mỏi, và cả những ngày trốn làm bất chợt, lượn về đi chơi với đồng bọn, nghỉ luôn buổi chiều :D
Chào những buổi trưa chạy về chớp nhoáng nhà ông bà ngoại và "có bát canh cần nó cũng mang đi". Hôm gần chuyển mình về bảo, từ giờ buổi trưa con không về xin xỏ cái gì nữa đâu :D Mình chuyển đi ông bà lo lắng lắm, gọi điện hỏi thăm suốt, không biết nó có làm được việc không, hay ba bảy hai mốt ngày lại bị đuổi. Đúng là mình có già thì vẫn cứ luôn là bé nhỏ trong lòng cha mẹ.

Về bên này là phố, hihi. Công ty mới lại có người quen nữa, chính là mẹ Khoai Tôm đấy. Văn phòng lại ít người, nên mình cũng không bỡ ngỡ lắm. Sếp còn đang về Nhật chưa sang, nên mình tạm free để viết mấy dòng này.
Quãng đường ngắn lại, nhưng thời gian trên đường vẫn thế. Mà giờ là mình phải dầm mưa dãi nắng rùi, hic hic.
Bố vẫn nhận trách nhiệm đưa Tôm đi học, giờ thêm cả đón con về nữa, vì mẹ về tới nhà chắc cũng phải 6h. Hôm nào bố bận thì chắc Tôm sẽ ở lại trường mẹ đón muộn rồi.
Cuối tuần bây giờ lại phải đi chợ, sơ chế đồ ăn cho sẵn tủ lạnh, để tối về nấu nướng cho nhanh, còn kịp hôm nào tụ tập trà đạo nữa chứ. Bố Tôm mấy hôm đưa đón con tử tế, tắm táp cho con tử tế, cắm cơm tử tế, hihi, về bảo mình là anh sắp thành chồng đảm đến nơi rồi :))

Làm bên này được cái môi trường tốt, lương cao hơn, chắc sẽ nhiều việc hơn, đi nhiều hơn nữa. Hôm nay sếp sang rồi. Sếp có vẻ rất nice, tươi cười, hi vọng không khí làm việc sau này cũng luôn nice như thế.

Trong mấy ngày nghỉ, gái quê đã kịp thực hiện bộ ảnh bon chen thành gái phố dư lày đây ạ :))




 
 
Nắng quá nhăn tít, hay già quá nhăn tít :D




 
Sau vụ này về thì đã yên tâm làm gái phố rồi :))



 
Hi vọng là sau 2 tháng thử việc thì mình không bị đuổi :))

11/04/2013

Những chuyện không liên quan


 
Mẹ dạo này có nhiều tâm trạng, vui buồn lẫn lộn. Và mẹ bắt đầu quay trở lại cái tính nóng nảy, không kìm chế được. Lại bực bội, lại quát tháo, lại tung hê. Mẹ chẳng hiểu tại sao mẹ lại như thế nữa. Mẹ như một con nhím, ai động đến là xù lông lên như dở hơi. Tôm ở nhà, và mẹ thì giận cá chém thớt, hic, ngày nào nó cũng bị mẹ mắng cho ít nhất một trận nếu có trót mè nheo gì.

Một ngày như mọi ngày, nó lại bị mẹ mắng. Nhưng lần này nó không gào lên như mọi lần, nó chỉ mếu máo:
- Thế này thì con biết sống với ai được. Bố thì mãi không chịu về, mẹ thì toàn mắng con, hic hic, mẹ chẳng yêu con, huhuhu.
Tội nghiệp con trai quá, mẹ sẽ cố gắng sửa cái tính xấu í đi nhé, òa òa không biết có sửa được không nữa. Chắc mẹ trong mắt nó là một bà chằn ghê gớm lắm đấy :((

Nhưng đúng là trẻ con thật vị tha. Nó quên ngay những lời mẹ mắng. Nó vẫn xông vào ôm chặt mẹ, làm mẹ ngã nhào trong khi mẹ vẫn đang gân cổ lên quát nó. Nó vẫn tha thiết "Mẹ ơi con yêu mẹ mà" khi mẹ bảo "Con đi ra đi, mẹ đang bực mình"... Sao mình không học được của con một tí cái lòng vị tha ấy nhỉ?

Vì thế nên chiều mẹ đi đón Tôm tan học, nó vẫn ào ra "Con chào meeeeeeeeeẹ", đâm sầm vào lòng mẹ và líu lo đủ thứ chuyện ở lớp. Trên đường về câu chuyện luôn xoay quanh các loại ô tô. 
- Mẹ có biết phương tiện giao thông gọi là gì không, còn gọi là xe cộ đấy. Xe rác cũng gọi là xe cộ, xe buýt cũng gọi là xe cộ, xe cứu hỏa cũng gọi là xe cộ :)) À thế mẹ có biết nếu nhà bị cháy thì gọi gì không, mẹ không à, gọi cứu hỏa 114 í. Mẹ có biết có trộm thì gọi gì không, có trộm thì gọi cảnh sát 113 đấy. Thế con đố mẹ nhé, BỊ CHẾT thì gọi gì :)) Haha bị chết còn gọi ai được nữa hả con, mẹ chịu thôi. Mẹ chịu à, bị chết thì gọi cứu thương 116 chứ :))
Cứ thế, hết câu chuyện là cũng về đến nhà.

Mẹ có cuốn sổ khám bệnh, Tôm rất thích lấy ra xem. Nó đọc thông tin bên ngoài cuốn sổ, và bảo: Ơ mẹ là nữ à. Hehe mẹ chả là nữ thì mẹ là gì, mẹ thuộc phe con gái mà. Thế mẹ có thích là nam không, mẹ xóa chữ Nữ đi, mẹ viết chữ Nam vào nhé. Rồi mẹ gội đầu bằng dầu Xmen của bố í, bố bảo gội dầu Xmen là thành đàn ông đích thực. Con gội dầu Xmen đấy, con là đàn ông đích thực, đàn ông đích thực là phải đi xe mui trần mẹ ạ :)) Thật ngày nào nó cũng luyên tha luyên thuyên như thế, nhức hết cả đầu. 

Có hôm nó bảo: Mẹ cứ đi làm kiếm tiền à, mẹ chẳng chơi với con gì cả. Ừ thì mẹ phải đi làm chứ, con thì đi học, sau này con lớn con kiếm tiền nuôi mẹ. Nó bảo Không, con không nuôi mẹ đâu. Ặc ặc, thế con nuôi ai :(( Con nuôi bố thôi, vì bố già rồi mà. Sao con biết bố già? Bố có râu đấy, có râu là già. Mẹ thì trẻ như con thôi, mẹ làm gì có râu =))

Hôm nay nó ốm. Sốt và đau bụng. Mẹ đoán chắc nó bị cảm. Mà nó ốm thì lại rõ ngoan. Nằm ngủ thỉnh thoảng trằn trọc tí thôi, cứ co tròn như chó cún, thỉnh thoảng lại run run, bảo mẹ ơi con đau bụng, mẹ ơi con lạnh. Mẹ gọi dậy uống thuốc hạ sốt là vùng dậy ngay, rồi lại run run, lại co tròn. Thương quá đi thôi.

Chiều về mđón sớm nhé :)
Ôi thế là mình cũng vẫn là mẹ mìn, con ốm vẫn tống cđi học :((