24/06/2015

Hè là đi biển

Hè năm nay nhà mình đi Phú Quốc với công ty mẹ. 

Phú Quốc không như mình mong đợi, bãi biển ở resort ngắn và sóng rất to, hầu như bọn trẻ con chỉ bơi ở bể bơi. Thời tiết ở Phú Quốc không khác gì một cô gái đỏng đảnh, vừa mưa tầm tã xong đã nắng cháy da cháy thịt ngay được. Đi khắp nơi không tìm được một chỗ hát karaoke tử tế. Quán bar ngoài bãi biển đúng 10h đóng cửa, không phục vụ nữa. Túm lại là buồn. Thị trấn thì bé tí teo, taxi thì đắt gấp đôi đất liền. Được cái đồ ăn ở đây khá tươi và ngon, hải sản là món tủ của mình mà :) 







Resort Eden PQ cũng khá đẹp. Tuy nhiên nếu so với Quy Nhơn thì mình thích Quy Nhơn hơn, cả biển, cả phố, cả ăn uống chơi bời. 

Tôm rất thích bơi, nghịch là chính, chứ vẫn còn nhát lắm. Chàng học bơi 5-6 buổi rồi mà mới biết thở :D





Năm nay mẹ lười chụp ảnh, nên chỉ có nhiêu đây thôi.
Răng lợi bạn Tôm nhìn đểu quá, sứt mẻ nham nhở :D



Bãi Sao rất nổi tiếng ở Phú Quốc. Hôm nhà mình đi thì trời lại hơi mưa, nên chẳng có biển xanh nắng vàng gì cả. Tuy nhiên bãi biển khá đẹp, cát trắng mịn, trải dài, ra xa bờ mà vẫn thoai thoải. Tôm và các bạn chơi thoải mái, bố mẹ chỉ cần liếc mắt vẫn thấy cái mông bạn ấy là yên tâm. 




Năm nay chương trình trò chơi rất vui. Chơi trò nào cũng cười đau cả ruột. Trò này là các mẹ cầm chân các bố bò về đích, làm sao để không làm vỡ hai quả bóng buộc ở bụng. Nhà mình về gần bét, hihi, đứa 45kg cầm chân đứa 70kg mệt kinh :D




Trẻ con chơi trò ném bóng vào vòng tròn, cuối cùng các đội loạn xị cả lên, cứ vớ được bóng là ném, bạn Khoai còn chạy lên vòng tròn lấy bóng mang về ném nữa, hihi. 



Tôm đề nghị thêm trò chạy thi nữa, cơ mà chàng nặng mông, chạy về gần bét (chỉ trước em Tôm bé), rồi chàng khóc ăn vạ, chán đời :))) Chàng bị mẹ gọi ra một góc, phê bình và cho một trận. Không biết chàng có nhớ đời hay không, nhưng hôm sau chơi trò bố con đội chàng thua, chàng bảo mẹ ơi tuy thua nhưng con vẫn vui mẹ ạ :D 




Trò nào bố con nó cũng về bét, hihi, chơi ăn gian vẫn về bét :D



Ảnh nào cũng chỉ gần đủ cả đoàn: 



Style trứng rắc vừng nhà mình, nổi bần bật luôn nhá: 








Chàng và nàng năm nay tình củm phát gớm: 




Tôm và Ken nhiệt tình hát karaoke. Tối hôm trước không tìm được chỗ hát karaoke, hai thằng dỗi mặt dài ra, kêu "thật là một buổi tối buồn chán", hihi. 




Vớt vát thêm trước khi về, mưa và gió:  



==============================

06/05/2015

Gió hát mùa hè

Lâu không viết thành ra chả biết viết gì. 
Chỉ là do đầu óc mẹ cứ nghĩ đủ thứ, về công việc, về gia đình, về sức khỏe... 
Cứ định viết lại ngại, lại lười. 
Cứ mở ra rồi lại đóng vào, haiz.

Trong khi mùa hè đã đến từ tháng trước, bằng lăng tím ngắt, nắng trên cao và gió hát ngọt ngào :)

Trong khi mẹ vẫn lười nhác sáng cắp ô đi tối cắp về, cuối tuần chả chịu dắt Tôm đi chơi hay chụp ảnh, tối về muộn chả chịu đi trà cháo cà phê, sắp thành con mèo lười rồi. 

Trong khi bạn Tôm thì đã chuyển từ cu sún thế này thành cu sứt rồi, vì một răng hàm trên đã mọc, nhìn nham nhở ghét kinh. 





Bạn í hôm nay đã thi học kỳ 2 môn Toán, ngày mai thi môn Tiếng Việt, chuẩn bị kết thúc năm học đến nơi. 

Bạn í vẫn lười, vẫn ẩu như hồi mới đi học. Nhưng chắc là được lên lớp 2, vì mẹ thấy cô giáo yêu cầu nộp tiền mua quần áo đồng phục và sách giáo khoa lớp 2 rồi :D
Lớn thế này cơ mà, phải lên lớp chứ nhỉ :))





Hôm trước bạn í ốm, rồi được thể bạn lèo nhèo, mè nheo như con mèo ướt đến tận bây giờ, lúc nào cũng điệp khúc "con mệt" nhão nhoẹt ra. Được mỗi cái đỡ béo hơn tí vì ăn ít :D

Mục tiêu mùa hè của mẹ là tập cho bạn đi xe đạp 2 bánh và đi học bơi. Bạn í vẫn nhát chết lắm. Bạn í chỉ háo hức đoạn mổ lợn lấy tiền thôi chứ chả thích đoạn sau là cầm tiền ấy đi mua xe đạp đâu. 




Entry sau mẹ sẽ cố gắng viết vào quý sau, hihi. 

=========================================

10/02/2015

Cuối năm

Là những ngày giáp Tết,
mình chưa chuẩn bị được một tí nào gọi là Tết ở nhà.

Là ngày 22 tháng chạp âm lịch,
vẫn chưa kịp mua đồ cúng ông Công ông Táo.

Là những ngày bận rộn,
công việc ức chế nhiều khi chỉ muốn chửi thề.

Là những ngày mệt mỏi, ít ngủ
mà sáng ra vẫn phải cố gắng “sạch, đẹp và thơm” trước khi ra khỏi nhà.

Là những ngày đi làm rét cóng,
tê chân tê tay, hơi thở từ khẩu trang mờ hết cả kính.

Là những bữa sáng hầu như chỉ bằng 1 cốc artiso,
hên thì thêm vài cái bánh quy lúc bụng réo ục ục.

Là những bữa trưa nhanh chớp nhoáng với "bồ", 
mà hôm nào cũng bị nó kêu ca là đi ăn với mình phải về nhanh chán bỏ mẹ.

Là những buổi tối về muộn khi thành phố đã lên đèn,
bữa cơm tối có khi chỉ là bát mì tôm.

Là những ngày hay bực mình, cáu gắt với con,
lý do vẫn chỉ vì nó lười tập đàn và viết xấu.

Là những ngày chìm vào giấc ngủ khi đã quá nửa đêm,
lâu lắm chẳng còn giấc mơ đẹp.

Haizza…