25/09/2014

Thơ tình mùa thu

Chớp mắt một cái, thế là lại đến mùa Thu
Em bỏ nhà theo zai cũng sắp được 9 năm rồi đấy
Hôm nay ngồi đây, bồi hồi nhớ cái mùa thu năm ấy
Chàng thì thào qua điện thoại “Cưới nhau nhé” lúc nửa đêm

Thế là sập bẫy rồi, thế là cờ mở trong bụng em
Trong bóng đêm, em thầm nở nụ cười chiến thắng
Cuối cùng thì bố mẹ em cũng không còn lo lắng
Thở hắt ra, phù, thế là cũng có thằng rước cái của nợ đi cho

Lễ ăn hỏi hình như sát vào dịp Trung thu
Mùa cốm, mùa hồng và mùa trăng sáng thế
Cũng may nhỉ, ông đi chợ trưa gặp bà bán ế
Chứ bánh nướng, bánh dẻo ăn một mình khó nuốt lắm anh ơi

Hôm đám cưới là một ngày mất điện và nắng chơi vơi
Bố em phải đi thuê máy phát điện để quạt chạy vù vù trong rạp
Lưng bố đẫm mồ hôi, nhưng ánh mắt vui cười, miệng còn khe khẽ hát
Gái rượu của bố lấy chồng chứ có phải chuyện chơi đâu

Mẹ em thì áo dài xúng xính, đi lại, nhìn trước, nhìn sau
Cười với tất cả mọi người (nhưng lúc đón dâu rồi lại khóc)
Mẹ đừng lo, “con dở hơi” của mẹ giờ đây đã có người chăm sóc
Mẹ hãy cứ mong đến một ngày con có cháu để mẹ ôm ẵm, bế bồng

Còn em thì háo hức với mắt xanh, môi đỏ, má hồng
Váy xòe trắng tinh, đợi chờ hoàng tử đến
Ngoài kia, tám chục mâm đang rộn ràng nâng chén
Trong này em trang điểm, đói meo vì sợ son trôi hết màu

Giờ hoàng đạo, hoàng tử đến trên chiếc xe Magnus trắng phau
Hoa trên xe, hoa trên tay chàng đang dần dần héo rũ
Chỉ nụ cười “vơ lấy tội” là vẫn còn rạng rỡ
Thế là cá đã cắn câu, ván đã đóng thuyền

Rồi cắt bánh gatô và rót rượu triền miên
Em nhớ tiết mục tháp rượu vang dịu dàng bốc khói
Em nhớ cả những cồn cào cơn đói
Và nhớ đêm tân hôn, hai đứa ngồi bóc, đếm phong bì

Đấy, vèo một cái, 9 năm sắp qua đi
Yêu thương, giận dỗi, vui buồn đủ cả
Thu lại về, yên bình và trong trẻo quá
Chẳng được như Thu, mình đã nham nhở bụi trần

Thời gian trôi nhanh như vội những bước chân
9 năm tiếp theo và nhiều 9 năm sau nữa
Vẫn thấy cần nhau trong từng hơi thở
Vẫn đợi thu về để nhớ nắm tay nhau. 

13/09/2014

Những ngày đầu lớp Một

Tôm đã đi học chính thức và ăn bán trú được một tuần. Lớp Một có rất nhiều điều hấp dẫn khiến bạn ấy rất vui vẻ, hào hứng khi đến trường. Ngày nào về bạn ấy cũng kể rất nhiều chuyện ở lớp, hoặc nếu chưa kể thì sẽ bị mẹ hỏi tới hỏi lui một đống câu hỏi về mọi việc diễn ra trong ngày.

Sáng bạn ăn sáng ở nhà, thường là bánh mì với sữa, có hôm mì tôm, có hôm cháo và trứng, có hôm lại đòi ăn xôi. Sau đó 2 bố con dắt nhau sang trường. Nhìn con đeo cái cặp nặng to tướng mà thương ghê. Đấy là bạn Tôm còn to béo, chứ nhiều bạn còi thì đeo cặp chắc là nặng và mỏi lắm. Chiều bố hoặc ông ngoại sẽ đón bạn về rồi cho bạn đi tập thể dục 1 vòng ở công viên. Tuần đầu chưa học gì nhiều, các bạn mới chỉ làm quen với sách vở và các môn học, cũng chưa có bài về nhà. Tôm vẫn như mọi khi, chỉ nhớ những chuyện ăn và chơi, không nhớ cái gì liên quan đến học hành :D

Tôm kể ở lớp ăn cơm rất vui. Có cô chú ở công ty nấu cơm mang thùng đá đựng cơm tới. Mẹ thắc mắc sao là thùng đá, chắc là thùng xốp giữ nhiệt chứ, nó bảo "Con nhìn thấy chữ thùng đá ở ngoài mà". Sau đó bọn con xếp hàng lần lượt lên lấy cơm về chỗ ngồi ăn. Cô giáo sẽ giới thiệu hôm nay ăn món gì, khi các bạn ăn bát 1 xong thì cô lấy bát 2 cho cả lớp ăn tiếp cùng với canh. Sau đó là cô lau bàn và các con ngủ trên bàn. Ngủ dậy mỗi bạn ăn 1 hộp sữa chua hoặc 1 cái bánh ngọt. Hôm qua Tôm không ăn bánh ngọt mà mang về nhà, bảo ông ngoại "Ông ơi con béo rồi, con phần bánh ngọt này cho ông ăn cho béo", haha.

Tôm cũng kể là có hôm con đọc to, rõ ràng, được các bạn trong lớp rất "hâm mộ" mẹ ạ. Hóa ra là mỗi khi có bạn nào đọc đúng, viết đẹp... thì cô sẽ bảo các bạn cho bạn ấy một tràng pháo tay, thế coi như là hâm mộ đấy, dùng từ rất chuẩn, hihi. Tôm bảo cô vẫn phê bình con viết xấu, tô màu chờm ra ngoài, nhoe nhoét nữa. Mẹ hỏi thế khi con tô màu ra ngoài, cô phê bình như nào, nó bảo, cô lấy thước vụt vào tay con. Mẹ hỏi con đau không, nó bảo không ạ, cô vụt nhẹ thôi. Thế nên mẹ mới bảo, để mai mẹ gọi điện cho cô, nếu con còn viết xấu, còn tô chờm ra ngoài nữa thì cô vụt thật đau vào cho con nhớ nhé. 

Có hôm đi học về thì Tôm bảo hôm nay ở lớp có chuyện rất vui mẹ ạ, là bạn Khánh Linh không nhớ số khăn của mình, là cô giáo in sai bài viết và bạn lớp trưởng ị đùn, bọn con còn bịt mũi nữa, cuối cùng cô đành gọi điện cho mẹ bạn lớp trưởng đến. Mẹ bảo con viết nhật ký nhớ viết các chuyện vui vào, viết cả chuyện con bị phê bình nữa, để sau này đọc lại còn rút kinh nghiệm, Tôm bảo thôi con xấu hổ lắm, viết thế để mọi người cười con à. Biết xấu hổ thì phải biết tiến bộ chứ. Mãi không chừa cái tính cẩu thả, nhanh nhảu đoảng, làm hời hợt nhoáng cái cho xong. 

Tuần đầu đi học kết thúc bằng việc cô giáo mời bố mẹ lên để trao đổi về "thái độ" của bạn Tôm ở lớp. Bạn Tôm làm sai 1 bài toán, cô sửa cho bạn ấy (và cô bảo là không có ai chê trách bạn ấy cả), thế mà bạn ấy cầm bài về chỗ, vùng vằng, mặt xị ra, quát bạn Khoa ngồi cạnh "Đi ra" để cho bạn í vào chỗ. Ái chà, to chuyện rồi đây. Mẹ nói mãi cái kiểu vùng vằng, mặt xị ra khi không được khen mà vẫn chưa sửa được. Mẹ cũng phải phân tích mãi, là cô sửa cho con là vì cô muốn con nhận ra cái sai, muốn con tiến bộ, chứ không phải cô và các bạn chê trách hay ghét bỏ gì con cả. Nó vâng vâng dạ dạ, nhưng chả biết có hiểu ra không. Túm lại là từ giờ mỗi khi đi học, ngoài việc mẹ dặn dò không được nói chuyện, không được làm phiền cô, tập viết cẩn thận, tô màu không chờm ra ngoài, thì mẹ phải dặn thêm là không được quát bạn nào, nói năng phải từ tốn, nhẹ nhàng, vui vẻ hòa đồng với tất cả các bạn. Nó lại vâng vâng dạ dạ, hic hic.

Giờ mẹ chỉ mong một ngày đi học nó đừng gây sự gì thôi. Haizza, nẫu hết cả lòng mề. Thôi nghĩ đến ăn và chơi thôi cho đỡ mệt vậy :D






08/09/2014

Khai giảng

Hôm trước Tôm đi khai giảng, bố chụp cho mấy cái ảnh xấu òm. Tôm rất phấn khởi, về viết nhật kí "Con rất vui vì khai giảng có các quý vị đại biểu" và "hôm đấy con chào cờ" :))

Chúc con zai một năm học mới thật nhiều niềm vui nhé. 





So với các bạn là con cũng khá lớn, nên cô xếp con ngồi bàn cuối. Sáng mẹ chở đi học, cổng trường đông nghẹt, tắc đường, mẹ tìm được chỗ để xe, dắt con vào lớp, rồi quay ra đi làm cũng mất khối thời gian. Từ buổi sau bố sẽ chịu trách nhiệm cho Tôm ăn sáng rồi đưa đi học, đi bộ cho khỏe, khỏe cả mẹ nữa, hehe :D 
Đi học buổi đầu tiên về chỉ thấy chàng ta kể hôm nay ăn gì, chơi gì, mẹ hỏi học gì thì nó bảo chả học gì mẹ ạ, hihi. Buổi đầu đi học về lại quên mũ và mất bút chì. Cái gì không dính vào người rồi thì lại quên hết thôi con ơi. 






Trung thu Tôm được đi chơi Ecopark với các bạn F1 của công ty mẹ. Ăn uống, lê la hết từ quán cafe này sang quán cafe khác. Bơi lội tẹt tèn ten. Tối về lại ăn uống, về nhà mình còn qua nhà cô Yến lấy bánh trung thu, hơn 9h mới bò về đến nhà. 
Trời nóng nên mình rất hào hứng nghịch nước, thật là sung sướng và phè phỡn :D