19/03/2014

Tháng Ba

Mình hay nói. Tính mình thế rồi, không thể sửa được mới chết. Hôm mình đọc được đâu đó trên fb có 1 bạn bảo "Tôi học cách im lặng để tự cân bằng chính mình". Nếu thế thì chắc mình chả bao giờ cân bằng được, lúc nào cũng nghiêng bên này ngả bên kia. Nói đúng hơn là mình không thể học được cách im lặng, hức hức. Mình sợ nhất người im lặng không nói gì, vì chẳng biết người ta nghĩ gì cả. Bình thường nói ra chưa chắc đã nói đúng suy nghĩ, lại còn im lặng nữa thì chịu luôn. 


Mình hay cười. Tính mình nham nhở, cái gì cũng nghĩ ra để cười được. Nhiều khi chưa nói xong đã cười xong, vô duyên vãi. Hôm nọ xem tivi, chương trình Cuộc sống thường ngày, có nói về tác dụng của nụ cười gì đó, quên xừ rồi, nhưng đại loại là cười nhiều tốt hơn cười ít, hehe. Thôi vô duyên tí vậy, mình vẫn hay cười :D
Chẳng biết có phải mình nói nhiều, cười nhiều để che dấu nỗi lòng mình không nữa :-s



Nhưng mình cũng hay nghĩ. Mình nghĩ đủ thứ trên đời, có chuyện gì là nghĩ chuyện đấy. Có khi nghĩ nhiều quá tối về còn bị ám ảnh, đến đi ngủ cũng nằm mơ thấy chuyện mình nghĩ. Có hôm mình nằm mơ toàn HS code, mã hàng, có hôm lại nằm mơ thấy chị hải quan, cứ linh ta linh tinh. 
Mình chỉ mong có những giấc mơ đẹp, trên thảm hoa sưa trắng man mác như này. Nhưng sau quả này là có đứa bảo thôi về, hoa rụng hết còn đâu :)))


Tháng này mình thật là đen đủi. Mình bị tông xe máy vì can tội đi chơi về muộn, may mà không chở bạn Tôm. Máu chảy không cầm được, ướt nguyên cái áo khoác. Khâu trán, nhưng trán vẫn chưa bớt dô :D Sườn mình còn đau không biết đến bao giờ, may mà không gãy xương. Xe hỏng tan tành, phải thay nguyên bộ nhựa bị vỡ nát, hic hic. Đã thế có một tờ khai không check kỹ, sai hóa đơn, mất thêm tiền :((. Thêm nữa là hôm nay mình không tìm thấy thẻ gửi xe, nguy cơ phải trả tiền làm thẻ mới :((((((((((
Nhưng số mình cũng vẫn còn may chán. May mà vào viện kịp, tiêm cầm máu kịp, chứ không bây giờ mình ăn chuối cả nải ngắm gà khỏa thân roài. Thằng ku đâm vào mình chắc nó thấy đầu ngõ nhà mình có cáo phó (của hàng xóm), nó sợ quá chạy mất dép không hỏi han gì. 
Không biết bao giờ mới hết đen đủi đây, haizza.

03/03/2014

Tái xuất giang hồ :D

Blog bị lỗi sau bao nhiêu ngày, hôm nay cài thêm Chrome, mới viết lại được. Lúc bị lỗi thì mong sửa nhanh để viết lắm, có nhiều thứ muốn viết lắm, thế mà giờ câu chữ trôi tuột đi đâu hết. Ảnh từ tết cũng để mốc meo. Tôm thì càng ngày càng nhiều chuyện, mà mẹ cũng quên xừ mất rồi. 



Chuyện mới nhất hôm qua là nó viết thư cho cô giáo và các anh chị ở quê. 
Thư viết cho cô Lan cô Hà, ký tên rất hoành tráng, nhiều chức ghê :))

Thư viết cho các anh chị ở quê, hihi: 


Hôm nọ nhà mình có con chuột, bố đập mãi chả được, mới than thở: "Bực quá đi mất, thức cả đêm để đuổi con chuột mà vẫn không được". Hôm sau Tôm bảo: 
- Con thức cả đêm để nghĩ cách bắt chuột cho bố đấy. 
- Thế con nghĩ ra cách gì rồi?
- Con nghĩ ra rồi, lúc con chuột chạy ra thì bố đừng làm gì, bố đứng yên đấy kêu MEO MEO là con chuột nó sẽ chạy ngay :)))

Hai mẹ con ăn bánh mì và nói chuyện với nhau:
- Mẹ có 4 miếng bánh mì, nếu chia cho hai mẹ con mình thì mỗi người được mấy miếng?
- Mỗi người hai miếng ạ. Nếu có 6 miếng mà có 3 người thì mỗi người cũng 2 miếng mẹ ạ. 
- Tôm giỏi thế. Vậy nếu có 6 miếng mà chỉ chia cho hai người là con và mẹ, thì mỗi người được mấy miếng?
- Con 4 miếng, mẹ 2 miếng ạ :))))))))))



Tôm đã thay cái răng sữa đầu tiên. Hôm đi nhổ răng, anh í vào và nói dõng dạc "Chú ơi cháu đến nhổ răng ạ". Về cũng chả ước ao gì, mẹ để tạm cái răng gói vào giấy trên nóc tủ lạnh. Hôm nào nó cũng hỏi mẹ ơi bà tiên răng đi gì đến nhà mình để mang răng mới cho con, bà đến buổi tối hay ban ngày, buổi tối sao bà nhìn thấy đường, bà soi đèn pin à, bla bla.... Cho đến tận ngày mẹ nhìn thấy một cái răng nho nhỏ nhú lên từ chỗ chân răng đã nhổ, thông báo cho Tôm thì nó mới thôi không hỏi nữa. Chả mấy lại có răng mới rồi, hi vọng răng đẹp, như răng mẹ thôi cũng được, haha :))

Quên còn một chuyện, là dạo này anh ấy có vẻ yêu đương nhăng nhít lắm. Có hôm đi học về bảo mẹ ơi, hôm nay con có chuyện bất ngờ cho mẹ, rất vui ạ, đấy là con rất thích bạn Kin, lúc nằm ngủ con nằm cạnh bạn Kin, con nắm tay bạn ngủ mẹ ạ. Mẹ hỏi có ai nhìn thấy không, Tôm bảo không ạ, lúc ấy các bạn nhắm mắt ngủ hết rồi, với lại con nắm tay bạn trong chăn mà :))
Rồi một buổi tối, anh ấy lại bảo, mẹ ơi, con muốn lấy em Bông làm vợ, giống như bố với mẹ ấy (em Bông là con cô Hương làm cùng công ty mẹ, gặp nhau hôm tết mọi người đến nhà mình chơi). Từ hôm ấy cứ nhắc em Bông suốt. Lý do thích em Bông là vì em Bông hiền, haha, cô Hương bảo em Bông đanh đá lắm con ơi. Tôm cứ lười dọn đồ chơi, vừa ăn vừa nhảy nhót, xem hoạt hình nhiều, nói mãi không chịu đứng dậy đánh răng..., mẹ chỉ cần bảo mẹ mách em Bông là sợ mất hình tượng, đứng dậy thực hiện lời mẹ ngay. Đúng là chết vì gái. 
Rồi thêm một ngày đi sinh nhật 2 em nhà bác Văn, Tôm lại thích thêm em Bống. Tôm bảo em Bống nhỏ nhỏ xinh xinh, ngoan nữa mẹ ạ. Hihi mà bình thường em Bống ghê gớm lắm, xông vào đánh nhau với anh mà không khóc tí nào cơ :D



Anh chàng đáng yêu, người đàn ông đáng tin cậy nhất trong cuộc đời mẹ :*

06/01/2014

Chuyện Tôm 5 tuổi

Giờ thì mẹ đã hiểu tại sao Tôm không thích lấy vợ. Nó bảo không thích lấy vợ là vì lấy vợ rồi không được ở với bố mẹ nữa. Mẹ giải thích là như bố và mẹ cũng có ở với ông bà nội, ông bà ngoại đâu. Sau này con lấy vợ rồi, con thích ở chung với bố mẹ cũng được, hoặc con thích ở riêng với vợ con cũng được. Tôm bảo, vậy con sẽ xây một cái nhà to, có nhiều tầng, nhiều phòng, bố mẹ ở một phòng, con và vợ con ở một phòng, con của con sẽ ở một phòng... Và thế là Tôm đồng ý lấy vợ. Mẹ hỏi, vậy Tôm định lấy ai làm vợ. Đầu tiên Tôm bảo, con sẽ lấy bạn Khoai. Vì sao con định lấy bạn Khoai làm vợ? Vì con đã đến nhà bạn Khoai chơi rồi mà :)) (thảo nào có hôm còn hỏi mẹ là mẹ ơi bạn Khoai có thể ngủ qua đêm ở nhà mình được không, hihi). Mẹ bảo con cũng đến nhà bạn Chuột chơi rồi, sao con không lấy bạn Chuột? Nó bảo, ờ nhỉ, thế con lấy 2 vợ được không ạ :)) Mẹ lại bảo mà con đi chụp ảnh cô dâu chú rể với bạn Cốm rồi đấy, con quên rồi à. Nó bảo hay là con lại lấy bạn Cốm, chết mất thôi, thay đổi xoành xoạch. Thôi túm lại là con chốt bạn nào, Tôm bảo "Thôi, túm lại là con chốt bạn Cốm rồi đấy ạ" :)))))


Mẹ cũng hiểu tại sao Tôm không thích đi học lớp Một. Vì đi học lớp Một không có cô Lan, cô Hà ở lớp Mẫu giáo, mà Tôm thì yêu cô Lan, cô Hà lắm. Ngày nào nó cũng mè nheo mặc cả là sang năm con không đi học lớp Một đâu, đi học lớp Một thì có gì là ghê gớm chứ. Nó còn bịa ra một đống lý do, học lớp Một đông lắm, học lớp Một buổi trưa không được về nhà, chả có gì là hay ho cả. Mãi một ngày nó có vẻ xuôi xuôi, đồng ý đi học lớp Một vì mẹ hứa là đi học lớp Một con sẽ được đón về sớm hơn bây giờ, khoảng 4h chiều bố hoặc ông sẽ đón (mẹ hứa đại vậy thôi, hic hic, vì bây giờ còn chưa biết tính vụ đón rước anh ấy đi học về như thế nào đây).





Bố dạo này đỡ về muộn hơn. Chắc nghe Tôm nói "Bố toàn về muộn, con không yêu bố đâu" cũng thấy áy náy :D Muộn thế đến mẹ còn không yêu nói gì là Tôm. Gọi là đỡ hơn thôi, chứ vẫn còn nhiều lần muộn lắm. Mỗi lần về muộn là len lén vào nằm cạnh mẹ, ủn Tôm ra nằm ngoài. Kiểu gì nó cũng thức giấc, trèo qua người mẹ để chen vào giữa. Chen vào xong rồi nó hích bố ra, bảo "Bố nằm dịch lui ra ngoài đi". Hích xong nó giơ bàn tay mũm mĩm vẫy vẫy mẹ "Mẹ, mẹ nằm gần vào đây, có chỗ rồi" :)))


Tôm bây giờ lì kinh khủng, bướng kinh khủng, cứ nhờn nhờn cái mặt ghét lắm. Chả lẽ lại có khủng hoảng tuổi lên 5 nữa hay sao? Vẫn ki bo, ích kỷ, không chịu chia sẻ cái gì cho ai. Hôm trước về nó bảo, mẹ ơi hôm nay con chơi một mình con buồn lắm, con rủ các bạn chơi cùng nhưng các bạn không thèm. Mẹ hỏi vì sao các bạn không thèm thì mới lòi cái đuôi ra, hóa ra lúc các bạn muốn chơi thì nó không cho, lúc nó cho thì các bạn không thèm nữa. Giống y xì vụ tranh nhau hạt hướng dương với Dế, đến lúc cho bạn Dế hạt hướng dương bạn ấy không thèm, ngồi trơ thổ địa ra, xấu hổ quá đi. Thế mà không chịu rút kinh nghiệm gì cả, đâu lại đóng đấy. Mà sao mẹ nói mãi nó không nghe thế chứ, hic hic :(( Ăn nói bây giờ hay cợt nhả, đùa đùa, cứ nhơn nhơn ra. Hôm trước nhà có khách, nó bảo bố và bạn của bố "Mời hai ông ra ăn cơm", ặc ặc. Bị bố oánh cho một trận nên thân, lằn hết cả mông. Mà bảo xin lỗi không chịu xin đâu, đến bữa ăn nó ngồi im trên ghế, mẹ bắt xin lỗi mới được ăn nhưng nó nhất quyết không, rồi nó bỏ ra sofa ngồi chơi ô tô một mình. Chơi chán nó cởi áo khoác ra, mặc áo len vào. Rồi nó lại mon men ra chỗ mẹ, bảo mẹ ơi con đói lắm. Mãi lúc ấy mới mếu máo xin lỗi bác và bố mẹ, rồi mếu máo mời cả nhà ăn cơm. Hic, lớn mà lì thế này thì chết thôi.




Đấy, nhìn không hợp tác đấy, ghét chưa, hừm :-s